IYAGI KKUN

The Front Line: Vài centimet trên bản đồ

Qua bộ phim The Front Line, bài viết nhìn lại đàm phán đình chiến trong Chiến tranh Triều Tiên, các trận giành cao điểm lặp đi lặp lại và thực tế rằng Hiệp định Đình chiến không có chữ ký của Đại Hàn Dân Quốc.

The Front Line

Trong khi trên bàn đàm phán người ta dùng thước kẻ những đường trên bản đồ, ngoài mặt trận những người lính trẻ vẫn tiếp tục chết.

Đàm phán đình chiến trong Chiến tranh Triều Tiên bắt đầu vào tháng 7 năm 1951. Mục đích là chấm dứt chiến tranh. Nhưng việc đàm phán bắt đầu không làm tiếng súng ngừng lại.

Tại Bàn Môn Điếm, các cuộc họp về điều kiện đình chiến tiếp tục, và chiến đấu ngoài mặt trận cũng tiếp tục.

Đàm phán bắt đầu nhưng chiến tranh không dừng

Theo Cơ quan Lưu trữ Quốc gia Hàn Quốc, đàm phán bắt đầu ngày 10 tháng 7 năm 1951 và kéo dài đến ngày 27 tháng 7 năm 1953. Ban đầu người ta kỳ vọng quá trình này sẽ kết thúc tương đối nhanh, nhưng tranh chấp về đường phân giới quân sự, hồi hương tù binh và nhiều vấn đề khác khiến đàm phán kéo dài.

Đàm phán kéo dài hơn hai năm.

Trong hai năm đó, chiến tranh cũng tiếp diễn.

Phần lớn mặt trận trung tâm và phía đông chạy qua địa hình núi. Nhiều trận đánh cuối chiến tranh diễn ra chỉ để giành một ngọn đồi, một sống núi hay một cao điểm.

Chiếm cao điểm

“Chiếm cao điểm.”

Binh sĩ leo núi dưới pháo kích.

Họ chiếm được vị trí.

Cao điểm phải đổi bằng sinh mạng có thể chỉ vài ngày sau lại bị mất.

Rồi họ lại leo lên.

Chiếm lại, rồi lại mất.

Viện Quốc sử Hàn Quốc mô tả rằng khi giao tranh vẫn tiếp tục cho tới lúc ký đình chiến, các trận tranh giành cao điểm càng dữ dội, với lực lượng lớn và hỏa lực mạnh được sử dụng lặp đi lặp lại trong một cuộc chiến tiêu hao.

Đó cũng là bối cảnh lịch sử của The Front Line. Aerok Hill trong phim là hư cấu, nhưng hình ảnh những cao điểm bị giành đi giành lại phản ánh thực tế của giai đoạn cuối chiến tranh.

Vài centimet trên bản đồ

Những cao điểm ấy không có mỏ sắt.

Không có mỏ vàng.

Không có thành phố lớn.

Chỉ là núi.

Trên bản đồ, chúng có thể chỉ còn vài centimet.

Hôm nay chiếm được, ngày mai mất thì lại leo lên. Trong khi toàn bộ chiến tuyến gần như không thay đổi, con người tiếp tục chết trên cùng một vùng núi.

Còn đàm phán đình chiến vẫn tiếp tục.

Một ngày trôi qua trên bàn đàm phán thì ngoài mặt trận cũng trôi qua một ngày.

Với một số người, thêm một ngày chỉ là thêm một ngày họp.

Với người lính ngoài mặt trận, đó là thêm một ngày chiến tranh.

Nếu đoàn đàm phán ban ngày cũng phải đánh trên cao điểm

Ở đây có một điều có thể suy nghĩ.

Nếu những người đàm phán đình chiến ban ngày phải tự mình chiến đấu trên cao điểm, ban đêm mới được ngồi vào bàn đàm phán thì sao?

Nếu hôm nay không đạt được thỏa thuận đồng nghĩa sáng mai chính họ phải cầm súng leo lại ngọn núi đó thì sao?

Nếu ban ngày vừa thấy đồng đội chết, ban đêm lại phải trở về trước chính tấm bản đồ ấy thì sao?

Đàm phán có kéo dài như vậy không?

Vài centimet trên bản đồ có còn trông giống như cũ không?

Vì trên thực tế đàm phán không diễn ra theo cách đó nên không thể kiểm chứng câu trả lời. Câu hỏi này cho thấy một điều.

Người ra quyết định và người dùng chính cơ thể mình để trả giá cho quyết định ấy không phải cùng một nhóm người.

Hiệp định Đình chiến không có chữ ký của Đại Hàn Dân Quốc

Hiệp định Đình chiến được ký ngày 27 tháng 7 năm 1953.

Và trong bản hiệp định đó không có chữ ký của Đại Hàn Dân Quốc.

Bản hiệp định do Cơ quan Lưu trữ Quốc gia Hàn Quốc bảo tồn có chữ ký của Tổng tư lệnh lực lượng Liên Hợp Quốc Mark Clark, Tổng tư lệnh Bắc Triều Tiên Kim Il Sung và Tư lệnh Chí nguyện quân Nhân dân Trung Quốc Peng Dehuai. Chính phủ Đại Hàn Dân Quốc phản đối đình chiến khi chưa thống nhất và không ký hiệp định cuối cùng.

Đại diện quân đội Đại Hàn Dân Quốc từng tham gia quá trình đàm phán, nhưng bản Hiệp định Đình chiến cuối cùng không có chữ ký của chính phủ Đại Hàn Dân Quốc hay đại diện quân đội Hàn Quốc.

Chiến tranh diễn ra trên đất Hàn Quốc.

Những người trẻ Hàn Quốc đã leo những cao điểm ấy.

Họ tiếp tục chiến đấu trong lúc đàm phán kéo dài.

Chiếm được.

Mất đi.

Lại leo lên.

Và bản hiệp định cuối cùng đã chặn đứng chiến tranh không có chữ ký của Đại Hàn Dân Quốc.

Cuối cùng chỉ còn lại một đường ranh

Ngày nay đường đình chiến chỉ giống như một đường trên bản đồ.

Đó là một đường hơi đi lên, đi xuống rồi lại đi lên.

Vào thời điểm đường ấy được hình thành, con người đã chết chỉ vì một ngọn núi.

Đàm phán kéo dài.

Cao điểm đổi chủ.

Chiến tuyến gần như không chuyển dịch.

Chỉ có con người là vẫn tiếp tục chết.

Và những người đã chịu đựng khoảng thời gian ấy bằng chính cơ thể mình không ngồi ở bàn đàm phán.

Cụm từ tiếng Hàn hôm nay

Biểu đạt: 고지(高地)
Nghĩa: địa hình cao hơn khu vực xung quanh. Trong chiến tranh, nơi như vậy có thể trở thành mục tiêu chiến đấu vì thuận lợi cho quan sát và phòng thủ.
Ý nghĩa trong bài này: ở nửa sau Chiến tranh Triều Tiên, chiến tranh tiêu hao tiếp diễn khi việc chiếm và tái chiếm một cao điểm lặp đi lặp lại.

Nguồn tham khảo

Key questions and answers

Vì sao các trận giành cao điểm vẫn tiếp tục khi đang đàm phán?

Giao tranh tiếp tục cho tới khi hiệp định được ký, và các đợt tấn công phản công giành cao điểm trở thành chiến tranh tiêu hao. Mỗi ngày đàm phán kéo dài cũng là thêm một ngày chiến tranh đối với người lính ngoài mặt trận.

Hàn Quốc có ký Hiệp định Đình chiến 1953 không?

Không. Văn bản cuối cùng được ký bởi phía Bộ Tư lệnh Liên Hợp Quốc và các tư lệnh phía Bắc Triều Tiên, Trung Quốc. Chính phủ Hàn Quốc phản đối đình chiến khi chưa thống nhất và không ký.

Frequently asked questions

Aerok Hill trong The Front Line có thật không?

Không. Aerok Hill là địa điểm hư cấu, nhưng việc các cao điểm liên tục bị giành đi giành lại phản ánh thực tế lịch sử của giai đoạn cuối chiến tranh.

Đàm phán kéo dài hai năm chỉ vì đường biên giới sao?

Không. Đường phân giới quân sự chỉ là một trong nhiều vấn đề; hồi hương tù binh cũng là tranh chấp lớn. Bài viết tập trung vào việc chiến đấu vẫn tiếp diễn trong thời gian đàm phán kéo dài.